VnEconomy - “Lời nói dối vĩ đại về thịt bò Kobe” - Thế giới

Tạp chí Forbes mới đây đã khẳng định chắc như đinh đóng cột rằng, tất cả những thứ được gọi là “thịt bò Kobe” trên đất Mỹ chỉ là trò bịp.

Trong bài viết mang tên “Food’s biggest scam: The great Kobe beef lie” (tạm dịch: “Vụ lừa đảo thực phẩm lớn nhất: Lời nói dối vĩ đại về thịt bò Kobe”), tác giả Larry Olmsted của Forbes cho biết, không thể mua được thịt bò Kobe ở Mỹ.

“Bạn không thể mua được thịt bò Kobe ở đất nước này, cho dù trong cửa hiệu, qua thư, hay ở các nhà hàng. Cho dù bạn có chi bao nhiêu tiền, nhà hàng bạn đến sang trọng đến đâu, thì bạn đều bị lừa với thứ mà họ gọi là “thịt bò Kobe”. Thật tiếc khi phải nói với bạn điều này, nhưng nếu bạn không ở châu Á thì gần như chắc chắn bạn chưa từng được nếm món thịt bò Kobe nổi tiếng của Nhật.

“Bạn chỉ có thể đã được ăn món thịt bò “nhái Kobe” từ vùng Midwest, Great Plains, Nam Mỹ hoặc Australia, nơi người ta sản xuất loại thịt bò mà tôi gọi là “Faux-be”. Cũng có thể bạn đã được ăn thịt bò Kobe giả nhập khẩu từ Nhật trước năm 2010. Hiện nay, luật của Mỹ cấm nhập khẩu, thậm chí là xách tay, bất kỳ sản phẩm thịt bò nào từ Nhật Bản. Trước năm 2010, chỉ có thể nhập thịt bò tươi sống không xương từ Nhật, nhưng không có sản phẩm nào là thịt bò Kobe thật. Theo luật của Nhật, thịt bò Kobe chỉ có thể là sản phẩm của vùng Hyogo mà Kobe là thủ phủ, mà ở đó lại không có một nhà giết mổ gia súc nào được Cơ quan Quản lý thực phẩm và dược phẩm Mỹ (USDA) chứng nhập để xuất hàng vào Mỹ.

Theo Hiệp hội Marketing, phân phối và phát triển thị trường thịt bò Kobe của Nhật Bản, nơi Thịt bò Kobe là một nhãn hiệu thương mại được đăng ký, thì Macao là thị trường duy nhất nhập khẩu chính thức loại thịt này, và cũng chỉ mới nhập là năm ngoái. Bởi thế, giả sử nếu bạn được ăn thịt bò Kobe thật ở Mỹ, thì có lẽ ai đó đã âm thầm giấu thịt đó trong hành lý của họ để mang vào Mỹ”.

Trên thực tế, các món thịt bò gọi là Kobe vẫn xuất hiện đầy rẫy trên các chương trình truyền hình của Mỹ, bên cạnh những gương mặt đầu bếp nổi tiếng, và trên thực đơn của các nhà hàng khắp nước Mỹ. Mua thịt bò Kobe trên mạng ở Mỹ cũng thật dễ dàng. Nhiều bài báo trên tờ báo uy tín The New York Times cũng hết lời ca ngợi món “thịt bò Kobe” ở những nhà hàng hạng sang thuộc khu Manhattan. Chẳng lẽ tất cả đều là thịt bò Kobe giả mà nhà chức trách Mỹ lại làm ngơ?

Bài viết đưa ra câu trả lời đơn giản: Mặc dù Thịt bò Kobe, Thịt Kobe và Gia súc Kobe là các nhãn hiệu đã được đăng ký và bảo hộ ở Nhật, các nhãn hiệu này lại chưa hề được đăng ký hay bảo hộ theo luật Mỹ. Chính điều này đã tạo cơ hội để người tiêu dùng bị móc túi.

“Ở Nhật, để được gọi là thịt bò Kobe, sản phẩm thịt phải đảm bảo những tiêu chuẩn hết sức ngặt nghèo. Đó phải là thịt của con bò giống Tajima-gyu thuần chủng, bò lai không được chấp nhận. Con bò phải được sinh ra ở vùng Hyogo, nuôi lớn bằng cỏ, nước và trong điều kiện khí hậu ở đây suốt đời. Đó phải là một con bò đực hoặc bò cái chưa qua sinh nở. Thời gian nuôi một con bò Tajima-gyu cho tới lúc được lấy thịt cũng lâu hơn các giống bò khác, khiến chi phí đội thêm. Khi giết mổ, con bò phải được làm thịt tại một nhà giết mổ ở Hyogo, sau đó trải qua một cuộc thẩm định ngặt nghèo của nhà chức trách.

Hiện chỉ có khoảng 3.000 đầu gia súc được xem là Thịt bò Kobe trên toàn thế giới, và không có con nào ở ngoài biên giới Nhật Bản. Quy trình còn ngặt nghèo đến nỗi, khi thịt bò Kobe được bán đi, cho dù trong cửa hiệu hay nhà hàng, thịt đó phải mã số bao gồm 10 chữ số để người tiêu dùng biết đó là thịt đến từ con bò Tajima-gyu nào”.

Trò “lập lờ đánh lận con đen” với thịt bò Kobe ở Mỹ còn được đẩy lên mức cao mới khi các nhà cung cấp đưa ra những tên gọi như “thịt bò Kobe kiểu Mỹ”, “thịt bò Wagyu”. Đến nhà hàng, khách hàng có thể được lý giải rằng, Wagyu là tên của giống bò cho ra thịt bò Kobe. Nhưng như tác giả đã lý giải, thịt bò Kobe phải là giống Tajima-gyu thuần chủng, còn Wagyu lại có nghĩa là “gia súc Nhật Bản”, dùng để chỉ toàn bộ các giống gia súc ở đất nước mặt trời mọc.

Theo tác giả bài báo, lý do duy nhất khiến có thứ thịt bò “gọi là Kobe” được bán ở Mỹ là bởi vì Chính phủ Mỹ để các nhà cung cấp gọi nhiều thứ là thịt bò Kobe. Còn lý do để người tiêu dùng mua những thứ thịt đó là bởi ngành công nghiệp gia súc ở Kobe đã dành một quãng thời gian nhiều năm ròng xây dựng uy tín về sự tuyệt hảo của sản phẩm, một thứ uy tín đã bị đánh cắp.

Trước đây, các nhà hàng và các công ty phân phối thực phẩm ở Mỹ thường cho bất kỳ loại thịt bò nào đến từ Nhật là thịt bò Kobe. Trong hai năm trở lại đây, khi Mỹ không nhập thịt bò Nhật nữa, thì các món thịt bò Kobe theo cách gọi của họ chỉ còn điểm chung duy nhất là thịt bò, còn xuất xứ có thể đến từ nhiều quốc gia khác nhau.

Vãi cả bò :))

VnEconomy - Chân dung tân Chủ tịch Ngân hàng Thế giới - Thế giới

Hôm qua (16/4), Hội đồng quản trị của Ngân hàng Thế giới (WB) đã chọn bác sĩ Jim Yong Kim làm chủ tịch thứ 12. Như vậy, một lần nữa người Mỹ cũng được chọn đứng đầu định chế tài chính toàn cầu này, bất chấp những thách thức trong suốt cuộc đua trước đó.

Trong suốt quá trình lịch sử phát triển kéo dài hơn 60 năm qua của WB, người Mỹ luôn dẫn dắt tổ chức này. Đây được coi là một phần trong thỏa thuận ngầm giữa Mỹ và các đồng minh phương Tây. Để đổi lại, châu Âu sẽ cử đại diện của họ nắm giữ vị trí Tổng giám đốc điều hành Quỹ Tiền tệ Quốc tế (IMF).

Tuy nhiên, cuộc chạy đua vào chiếc ghế Chủ tịch WB lần này diễn ra khá quyết liệt giữa ông Jim do Mỹ đề cử, với các ứng viên là Bộ trưởng Bộ Tài chính Nigeria Ngozi Okonjo-Iweala và nguyên Bộ trưởng Bộ Tài chính Colombia Jose Antonio Ocampo, người cuối cùng đã rút khỏi cuộc đua hồi tuần trước.

Theo Reuters, lý giải về quyết định này, ông Ocampo cho biết ông không được đất nước của mình ủng hộ do Colombia đang vận động để giành chức chủ tịch Tổ chức Lao động Quốc tế với cơ hội thành công cao hơn. Ông Ocampo rút lui song không phải là các nước đang phát triển sẽ dồn sức ủng hộ bà Iweala.

Ông Jim Jong Kim, 52 tuổi, người Mỹ gốc Hàn Quốc, hiện là Hiệu trưởng Đại học Dartmouth, một trường danh tiếng ở bang New Hampshire của Mỹ. Ông là một bác sĩ trước khi trở thành chuyên gia trong lĩnh vực phát triển. Ông từng giữ chức Giám đốc Chương trình HIV/AIDS của Tổ chức Y tế Thế giới (WHO), giáo sư trường Y khoa Đại học Havard.

Ông Jim đã vấp phải nhiều chỉ trích khi trở thành ứng cử viên cho chức Chủ tịch WB do lý lịch thiếu nền tảng tài chính của mình, khiến ông trở nên không thích hợp với vị trí này. Ông được đánh giá là một bác sĩ có uy tín trong việc phát triển các chương trình y tế công cộng cho các nước nghèo, nhưng không có bề dày tài chính như người tiền nhiệm.

Trong khi đó, bà Iweala lại là một nhà kinh tế xuất sắc, từng tốt nghiệp loại giỏi chuyên ngành kinh tế Đại học Harvard năm 1977 và là tiến sỹ phát triển kinh tế vùng tại Học viện Kỹ thuật Massachussetts (MIT) năm 1981. Bà từng đảm nhiệm cương vị Giám đốc điều hành WB (10/2007 - 7/2011), Phó Chủ tịch WB dưới thời ông James Wolfensohn.

Sau khi rời WB năm 2003, bà Iweala về Nigeria làm Bộ trưởng Kinh tế kiêm Bộ trưởng Tài chính. Trong hơn hai năm "nắm giữ hầu bao" của Nigiêria, bà đã sa thải hàng loạt quan chức tham nhũng, tinh giản bộ máy chính quyền, trấn áp nạn lừa đảo trên mạng Internet....Tạp chí "Times" từng vinh danh bà là một trong những "người hùng" của thế giới.

Bà Iweala là ứng cử viên đại diện cho các nước đang phát triển muốn có tiếng nói lớn hơn trong lĩnh vực quản trị toàn cầu, do đó ban đầu đã gây được sức ép đáng kể đối với đối thủ tới từ Mỹ, đặc biệt là sau sự ra đi của ứng viên người Colombia. Tuy nhiên, sau đó nhiều quốc gia đã quay sang ủng hộ ứng cử viên gốc Á do Mỹ đề xuất.

Nga là nước đầu tiên trong khối BRICS (Brazil, Nga, Ấn Độ, Trung Quốc, Nam Phi) bày tỏ sự ủng hộ đối với ứng cử viên người Mỹ. Sau khi Bộ trưởng Bộ Tài chính Nga Anton Siluanov khẳng định nước này ủng hộ ông Jim, các thành viên quyền lực nhất của WB như Mỹ, châu Âu và Nhật Bản cũng đã ủng hộ ứng cử viên gốc châu Á này.

WB, được thành lập năm 1944, cung cấp hàng tỷ USD hỗ trợ tài chính cho nhiều dự án trên toàn cầu, từ lĩnh vực y tế tới giáo dục và hỗ trợ phát triển khu vực tư nhân. Chiến thắng của ông Jim Yong Kim được cho rằng xuất phát từ những ủng hộ WB nên tập trung nguồn lực của mình để nỗ lực giảm nghèo tại các quốc gia nghèo nhất thế giới.

Theo kế hoạch, ông Jim Yong Kim sẽ đảm nhiệm một nhiệm kỳ 5 năm bắt đầu từ ngày 1/7 tới khi Chủ tịch WB Robert Zoellick mãn nhiệm vào cuối tháng 6. Sau khi nhậm chức, ông Jim sẽ phải giám sát hơn 9.000 nhà kinh tế, chuyên gia phát triển... cùng danh mục các khoản cho vay lên đến 258 tỷ USD trong năm 2011.

Thật đáng ngưỡng mộ :x

Facebook sắp kiếm tiền trực tiếp từ người dùng - PC World VN

Facebook đang thử nghiệm tính năng thu tiền đối với những ai muốn gây chú ý bằng cách làm nổi nội dung cập nhật của họ trên mạng xã hội này.

Thử nghiệm thu phí người dùng của Facebook. (Ảnh: Digital Trends)
Theo đó, nếu muốn làm nổi bài viết (post) mới của bản thân trên Facebook trong số hàng triệu post của những người khác, người dùng sẽ phải trả một khoản phí nhất định.

Chẳng hạn, người dùng có thể trả 1,8 USD để gây chú ý hơn đối với người khác về một bài viết, một nội dung cập nhật trạng thái hay một video, bức ảnh mới đăng nào đó. Với số tiền này, các post được lựa chọn sẽ có vị trí ưu tiên trên trang Feed (nơi hiển thị thông tin mới) của bạn bè trong một khoảng thời gian nhất định.

Người dùng có thể trả khoản tiền này bằng thẻ tín dụng hay qua cổng thanh toán Paypal.

Facebook cho biết đang thử nghiệm các mức phí khác nhau áp dụng cho từng lựa chọn của khách hàng, trong đó có cả chế độ miễn phí - nhưng nhiều khả năng chế độ “free” này sẽ chỉ nhằm vào việc thu hút thêm người sử dụng tính năng trả tiền.

Facebook hiện vừa có số lượng người dùng vượt qua mốc 1 tỷ. Theo thông tin từng đăng tải trên Techcrunch cách đây 2 tháng, lượng bàn bè có thể nhìn thấy cập nhật trạng thái mới của bạn chỉ ở mức xấp xỉ 12%.

Tuy nhiên, vẫn chưa có một chỉ số nào thống kê về số lượng bạn bè đã xem được cập nhật mới để có thể đánh giá hiệu quả của công cụ này.

Rồi sẽ có nhiều chuyện dở hơi để xem :))

Bổ sung thư mục Google Drive vào lệnh 'Send to' trên Windows 7 - PC World VN

Sau khi cài đặt ứng dụng Google Drive, bạn có thể dễ dàng sử dụng dịch vụ thông qua một shortcut dạng thư mục. Nhưng copy các tập tin sang Google Drive bằng lệnh "Send to" trong menu ngữ cảnh của Windows nhiều khi vẫn nhanh hơn.

Để tạo lệnh Send to, bạn làm theo các bước sau.

Bước 1: Cài đặt ứng dụng Google Drive trên Windows 7, sau đó khởi chạy hộp thoại Run bằng cách nhấn tổ hợp phím Windows + R, sau đó nhập vào dòng lệnh %APPDATA%\Microsoft\Windows\SendTo rồi chọn OK trên hộp thoại.

Nhập vào dòng lệnh %APPDATA%\Microsoft\Windows\SendTo trong hộp thoại Run.
Bước 2: Thư mục SendTo sẽ xuất hiện theo dạng cửa sổ Windows Explorer được chia thành 2 cột. Bạn hãy chú ý đến cột phía bên trái, dưới mục Favorites (thư mục yêu thích) là biểu tượng thư mục Google Drive. Hãy bấm chuột phải và kéo biểu tượng Google Drive sang cột bên phải. Chú ý đừng đặt nó đè lên một shortcut nào khác trong thư mục SendTo, nếu không bạn sẽ không tới được các bước sau.

Sau khi buông chuột phải, bạn chọn "Create shortcuts here".

Hình 2: Dùng chuột phải kéo thư mục Google Driver vào cột bên phải rồi chọn Creat shortcut here.
Bước 3: Đóng cửa sổ Send To này lại. Từ giờ trở đi, lệnh "Send to" trong trình đơn ngữ cảnh của Windows 7 đã có thư mục Google Drive. Bạn có thể gửi nhanh thư mục, tập tin bất kỳ vào Google Drive thông qua lệnh Send to này.

Hình 3: Lệnh Send to đã xuất hiện mục Google Drive.

VnEconomy - Phía sau “bề nổi” của các siêu thị điện máy - Cuộc sống số

Là người trong cuộc, ông cho biết, một siêu thị điện máy thời gian ban đầu mở ra, nhà cung cấp sản phẩm sẽ cho nợ tiền hàng 3 - 4 tuần, hoặc nhiều hơn (trung bình tiền hàng cho một siêu thị cũng khoảng từ 25 - 30 tỷ đồng). Với sức mua trên thị trường ổn định, siêu thị chỉ bán một tuần hoặc 10 ngày, lâu hơn là 2 tuần là hết hàng.

Điều đó có nghĩa, tiền nợ khoảng 25 - 30 tỷ, nhưng chỉ hai tuần bán ra siêu thị đã thu về số tiền đó và nhập hàng tiếp. Không ít doanh nghiệp sẽ dùng số lãi và nợ hàng nhà cung cấp chưa đến hạn phải trả, để tiếp tục mở thêm một siêu thị hay trung tâm khác, thực hiện chiến lược nhanh chóng phủ rộng tăng các điểm bán hàng.

Khi đến hạn trả nợ nhà cung cấp từ những đơn hàng trước (đã bán hết), các siêu thị lại quay vòng tiền bằng vay ngân hàng từ tài sản thế chấp và hàng tồn kho để “đập” vào khoản nợ hàng cho nhà cung cấp. Cứ thế, các trung tâm, siêu thị điện máy ra đời và với quy trình như vậy.

Theo vị tổng giám đốc này, nhiều doanh nghiệp có thể mở tới 3 - 5 siêu thị trong một thời gian ngắn, nhưng thực tế trong đó, chi phí đầu tư về hạ tầng, hàng hóa và các chi phí khác lại chủ yếu của nhà cung cấp và của ngân hàng.

Đây chính là lý do có thể giải thích vì sao trong vòng hơn 3 năm qua, từ 2008 đến đầu năm 2011, mặc dù kinh tế khó khăn, sức mua giảm nhưng hệ thống siêu thị, trung tâm điện máy, điện tử lại mở ra nhiều hơn và khuyến mại nhiều hơn.

Ông phân tích, ngân hàng cho siêu thị thế chấp bằng tài sản, bằng hàng tồn kho, còn nhà cung cấp thì bán hàng cho nợ, hai “ông” cùng trông chờ một khoản. Và cả “chủ nhà” cũng trông chờ vào khoản lợi nhuận từ nguồn hàng để duy trì hoạt động. Chính vì thế, nợ cứ chồng lên nợ!

Việc đẩy mạnh khuyến mại “siêu khủng” của các siêu thị điện máy, nhiều khi là do vay ngân hàng tới hạn phải trả, các siêu thị buộc lòng phải đẩy mạnh bán hàng giá thấp để lấy tiền đảo nợ.

Ông tổng giám đốc trên lý giải, nếu thị trường tốt lên thì không sao, hoặc chỉ lỗ trong thời gian ngắn thì lúc sau bù lại, nhưng thị trường cứ xấu thế này thì cứ mỗi hôm lỗ một ít, lỗ dần lỗ mòn, “xoay” đến lúc không thể “xoay” được nữa, doanh nghiệp đến lúc không chịu được nữa thì sẽ sụp.

Những cách phát hiện email lừa đảo - PC World VN

Khi người sử dụng mail ngày càng cảnh giác với email lừa đảo, tội phạm mạng cũng thay đổi chiến thuật cũng như những cách “dụ” người dùng. Ngày nay, những kẻ lừa đảo trên mạng đang tung ra nhiều email có tính thuyết phục và hiệu quả hơn khiến người dùng dễ “dính bẫy”. Không chỉ có lời văn trau chuốt hơn, nội dung thư còn mang tính chất cá nhân hơn và đề cập đúng tên người nhận.

Ngoài ra, kẻ lừa đảo trên mạng còn sao chép những email trông như đã được xác thực từ các doanh nghiệp, giống đến từng phông chữ, quy cách trình bày đầu trang (header), chân trang (footer), biểu tượng và những tuyên bố về bản quyền của những công ty có sử dụng email để liên lạc với khách hàng của họ.

Vậy làm thế nào để có thể chắc rằng đó là những nội dung email giả mạo? Dưới đây là một số cách giúp người dùng có thể tránh rơi vào dạng email lừa đảo.

- Rê chuột trên đường link: Dù thế nào cũng đừng nhấp vào bất cứ đường liên kết (link) nào trong email. Tuy nhiên, bạn có thể trỏ nhẹ con chuột vào đường link hay “lượn lờ” trên đường link đó để tên miền của nó hiện lên. Chẳng hạn, nếu bạn rê nhẹ chuột vào đường link của trang http://www.pcworld.com.vn/articles/tin-tuc nhưng lại thấy hiện lên url nào đó “lạ hoắc” thì không nên bấm vào vì nhiều khả năng đó là dấu hiệu email lừa đảo.

- Sao chép và dán: Nếu bạn không thấy địa chỉ url khi lượn con trỏ chuột trên đường link, bạn nên sao chép và dán đường link vào trong Microsoft Word. Sau đó, nhấn phải chuột trên link đó và chọn “Edit Hyperlink” từ menu. Khi chọn vào “Edit Hyperlink” sẽ thấy một cửa sổ windows, xuất hiện trường “Address” là địa chỉ web trực tiếp của đường link.

- Xem kỹ thuộc tính của email: người dùng Outlook lỡ mở email đáng ngờ, thì có thể vào mục thẻ (tab) File và chọn “Properties”. Trong cửa sổ window “Properties” thấy xuất hiện một hộp nằm ở phía dưới cửa sổ window mang tên “Internet headers”. Trong hộp này có chỉ ra đường dẫn của email đã chuyển đến người dùng cuối. Nếu bạn nhìn thấy đường dẫn không bắt nguồn từ pcworld.com.vn hay từ hệ thống email tin cậy khác, thì đó là dấu hiệu email lừa đảo.

- Hành động dựa trên thông tin chắc chắn đáng tin cậy: Nếu ngân hàng gửi đến bạn một email liên quan đến cảnh báo email giả mạo, bạn nên nhận biết sự cảnh báo này của ngân hàng phải xuất phát từ một website hợp pháp. Nếu bạn chưa chắc chắn, hãy gọi số điện thoại ở mặt sau của thẻ tín dụng để kiểm tra thông tin.

- Nếu nghi ngờ, hãy bỏ qua: Cách tốt nhất để chống lại email lừa đảo nếu cho rằng email đó không đáng tin cậy thì bạn có thể sử dụng kênh liên lạc trực tiếp, chẳng hạn như gọi ngay đến dịch vụ, công ty đó để xác minh thông tin.